Lời hát Tân cổ Người em vỹ dạ - KHO TƯ LIỆU SÂN KHẤU

Đi tới nội dung

Lời hát Tân cổ Người em vỹ dạ

Tư liệu > Tan co
NGƯỜI EM VĨ DẠ
Thơ và nhạc: Minh Kỳ & Tôn Nữ Thụy Khương
Vọng cổ: Quế Anh


NHẠC;

NAM: Tôi nhớ người em Vỹ Dạ
gặp bên chợ Đông Ba
Lần ghé miền Trung yêu thương
theo chuyến đò xuôi ngược dòng Hương.

NỮ: Nón lá che khuất mắt biếc
cắp sách sớm trưa chiều
đi học Ðồng Khánh qua cầu Trường Tiền
ôi tà áo trắng {.....} tóc thề... se {......} duyên.

VỌNG CỔ CÂU 1:

NAM: Sau lần xuôi ngược dòng Hương dạo đó lòng còn thương thương nhớ nhớ
người em Vỹ Dạ tóc thề buông xõa nón lá nghiêng nghiêng che đôi mắt biếc u {...} sầu.

Biết em có còn ngày hai lượt qua cầu.
Tà áo bay bay tay nghiêng  nón giữ
học trò Đồng Khánh e thẹn bước chân nghiêng.
Anh trai viễn xứ ghé lại một lần
nhớ mãi cố Đô âm thầm cổ kính.
Thương tượng đá dầm mưa giãi nắng
chầu chực một triều đại đã rêu phong
thương tiếng cung buồn buông dài trên bến {.....} vắng.  

VỌNG CỔ CÂU 2:
NỮ: Người thiếu nữ ngày nào như dạo đó
e thẹn bước chân ngày hai lượt đi về.
Gió vẫn lã lơi vờn mái tóc thề.
Như đôi mắt biếc ngày nào vương nét buồn sâu thẫm
vì trên con đò đã vắng bóng một người trai.
Người đã về đây như cơn lốc cát bụi đường dài tô đậm nhung y.
Đôi mắt sáng như mang cả hồn thiên  sông núi
chỉ ghé lại một lần rồi biết khách có về thăm {.....}

NHẠC:

NỮ: Tôi ước một hôm lại về
miền Trung qua chợ Ðông Ba
để thấy người em năm xưa
buông mái chèo xuôi ngược dòng Hương.

NAM: Để nhớ về ánh mắt biếc
để có những đêm dài không còn lẻ bóng
không lạnh vào hồn không buồn không nhớ {.....}
lúc trời {...} sang {.....} Đông.

VỌNG CỔ CÂU 5:

NỮ: Nhưng đến nay phương này vẫn còn  những đêm dài lẻ.. bóng  
Trời chưa vào đông đã rót lạnh trong {.....} lòng.
Chợ Đông Ba vằng vặt giọt mưa buồn.
Người con gái xuôi thuyền trên bến cũ
tiếng khoan hò như nức nỡ bơ vơ.

NAM;  Hà {...} hơ  {.....}
ngày xưa trên bến dưới thuyền
mà bây chừ thuyền nỡ lạc loài về mô à.

NỮ: Tiếng hò bơ vơ lạc loài trên bến vắng
con thuyền cô đơn chèo chống ngược dòng.   

NAM: Người viễn khách ngày nào trên bước đường phiêu lãng
chợt một lần ghé lại Hương Giang.
Ngơ ngác hỏi vì đâu thuyền vắng bóng.
NỮ: Cô lái cũ bỏ thuyền xa bến
không bảo với mọi người là sẽ về đâu.

NAM: Khách ngơ ngẫn quay đi
mà lòng bỗng chợt buồn.

NỮ: Tôi ước một hôm người về
điệp trùng qua chợ Đông Ba.  
Để thấy người em năm xưa
buông mái chèo
xuôi ngược dòng Hương.

NAM: Giờ chỉ mình ai
xuôi ngược bến sông buồn.
Copyright © 2021 Kho tư liệu sân khấu cải lương
Quay lại nội dung