Lời hát trích đoạn Nửa đời Hương Phấn P1 - KHO TƯ LIỆU SÂN KHẤU

Đi tới nội dung

Lời hát trích đoạn Nửa đời Hương Phấn P1

Tư liệu > Trích đoạn
NỬA ĐỜI HƯƠNG PHẤN 1
Soạn giả: Hà Triều – Hoa Phượng
******************************************************
Thoại:
Hương - Đây là nhà của anh Tùng
sân hoa còn nhuộm hồng xác pháo
Anh Tùng vừa cưới vợ được ba hôm
kìa, xác pháo hồng còn bay tản mác đầy sân
Anh Tùng ơi em nghe trong lòng rã rời tan nát.
Nhạc:
Đám cưới nhà ai đây rồi xác pháo nào rơi cuối trời
Người về nhớ mãi không thôi
Ngày dài tiếp nối đơn côi thương thay cho duyên kiếp lẻ loi
Gối chiếc mình ôm phút này
dĩ vãng còn ghi nhớ hoài lệ nào ướt má hoen mi
buồn nào sánh với chia ly yêu nhau mà mong ước được gì.
Nước mắt rơi rơi mang nhiều thương nhớ
bóng hình nào có nguôi anh ơi ai hay đường đời nơi nao
riêng em thương nhớ ôi buồn sao.
Xác pháo còn rơi cuối đường nhớ mãi tình duyên lỡ làng
một người tách bến nơi nao người về chiếc bóng êm thâu
anh ơi thôi tan hết … mộng ban … đầu.
Thoại:
Tùng -  Kìa cô Hương, cô còn đến đây làm gì nữa
Hương - Đến để trả cho Tùng một bức thơ
Tùng -  Một bức thơ , Tôi nhớ là tôi gửi cho cô nhiều bức thơ lắm mà
sao cô chỉ trả cho tôi có một bức thơ này thôi à?
Hương - Vì những bức thơ trước Tùng đã hiểu được Hương
nên Hương xin giữ lại còn bức thơ sau này
Tùng -  Cô trả nó lại cho tôi vì tôi đã vạch trần cái bộ mặt phủ phàng  của cô rồi thì phải.
Hương - Không!... Tùng đã hiểu lầm Hương

Ngựa ô nam:

Hương - Vì vậy Hương đến đây là để xin....anh
hãy dùm nhận lại một bức thơ
tức là anh nhận lại những lời cay đắng xót xa
để cho Hương được yên tâm
hầu kéo dài kiếp người bạc phận
bên cạnh cha mẹ già với đứa em gái dại khờ
Tùng -  Thôi thôi với tôi cô đừng dùng lời lẽ thiết tha
với em với mẹ với cha khi đã trót là một cô gái giang hồ
thì muôn đời hương phấn vẫn là nguồn sống của cô.
Thoại:
Tùng -  Cô Hương, tất cả những thư từ mà tôi đã gửi cho cô đó
cái nào cô muốn xé thì cô xé, cái nào cô muốn giữ thì cô giữ
vì tôi coi như là không có gửi cho cô một bức thơ nào cả, chào cô !

Hai Can - Tùng!!!!
Tùng -  Anh Hai!
A, Can - Gì đó Tùng
Kìa!, cô Hương ,cô đến thăm chúng tôi đó hả
Hương - Dạ ... hu hu hu...
A, Can - Sao cô lại khóc?
Tùng -  Ha haha... còn lạ gì nữa
khóc có cơm ăn, khóc để có quần áo để mặc
khóc để có son phấn bôi lên môi lên má màu hồng tươi thắm đó chứ
A, Can - Tùng!, em không nên nghĩ về cô Hương như thế Tùng à
Tùng -  Hứ rất tiếc là em không thể nào nghĩ khác hơn được.
A, Can - Cô Hương không xấu xa như em tưởng đâu Tùng.
Tùng -  Không xấu?, không xấu theo anh có nghĩa là tốt đẹp lắm chứ gì?
A, Can - Đúng!!!, cô Hương đáng cho chúng ta, kính trọng.
Tùng -  Kính trọng hứ!!!
A, Can - Tùng!, bây giờ em đã có vợ rồi anh không cần phải dấu em nữa
Tùng ơi cô Hương bỏ em là!! do anh đó!.
Tùng -  Anh nói sao?, do anh à?
A, Can -  Phải!, anh không muốn hay nói đúng hơn là
anh sợ!!!,  anh sợ Hương sẽ là vợ của em.
Tùng -  Trời!, Anh Hai , có thật như vậy không?
Vọng cổ câu 1:
A, Can -  Phải, vì thế nên Hương đã âm thầm dứt áo ra đi trong khi lòng Hương vẫn còn tha thiết yêu.... Tùng.
Nước mắt cô rơi theo từng tiếng nói ngập ngừng.
Chân bước mà mắt không rời xa kỷ niệm
nhìn cô Hương đi anh đau lòng lắm Tùng ơi.
Anh biết anh là người có tội
nhưng vì danh giá của gia đình và lời trăn trối của mẹ cha
Nên anh đã yêu cầu cô Hương phải xa Tùng vĩnh viễn....
Vọng cổ câu 2 ra hò:
Tùng -  Trời ơi!, Anh hai, anh hai ơi anh tàn nhẫn lắm anh hai à.
Hương, Hương ơi vậy mà Vậy mà anh có hay biết gì đâu, Hương
A, Can -  Tôi hiểu trong mỗi cuộc đời
ai cũng đều có một lần yêu chân thành và tha thiết
đó là tình yêu đẹp đẽ mà có thể cô Hương đã dành tình yêu cao đẹp mà gởi trọn cho Tùng.
Phải xa nó tôi biết cô đau đớn vô cùng.
Những giọt nước mắt của cô bây giờ
nó giá trị hơn những liều thuốc hồi sinh
sẽ làm sống lại mối tình đã chết lịm trong lòng Tùng từ bấy lâu nay
Cô Hương ơi cô đã đi hết quảng đường dài cao đẹp
Tôi mong cô hãy ráng thêm vài nước nữa
chớ đừng vì một phút yếu lòng non dạ
mà cô đành phí bỏ cả một công trình.
Vọng cổ câu 3:
Hương -  Cám ơn anh Cang quên thì chắc là phải quên rồi
Ngày nay anh Tùng đã có vợ tôi muốn nhớ cũng không có quyền nhớ nữa
Anh Tùng anh Tùng ơi có lẽ đây là lần sau cùng em với anh gặp gỡ
em khuyên anh hãy ráng quên em và em cũng cố mà quên anh
xa nhau anh cho phép em giữ lại những kỷ niệm
mà anh đã tặng cho em luôn cả bức thơ cuối cùng này nữa
vì giờ đây thì Tùng đã hiểu được em
Tùng ơi đêm đêm em sẽ thắp nhan cầu Phật Trời phù hộ cho anh được vui vầy hạnh phúc
anh có hạnh phúc là em vui từ nay em sẽ sống trong niềm hạnh phúc
hay là nỗi đau khổ của anh Tùng.
Từ giả anh Cang, Vĩnh biệt anhTùng.
Vọng cổ câu 5:
Tùng -  Hương, Hương ơi trong khi Tùng đi cưới vợ để trả thù Hương
Thì trái lại Hương lại hy sinh đem cả tương lai hạnh phúc mà hiến dâng trọn vẹn cho...... Tùng.
Ôi còn gì cao cả cho bằng.
Vậy mà từ bấy lâu nay Tùng cứ nỡ nhẫn tâm nguyền rũa và khinh bỉ Hương.
Nhưng Hương ơi nguyền rũa và khinh bỉ Hương chỉ vì ta đã hiểu lầm nhau
Đớn đau thay khi đã hiểu được nhau thì nay Tùng  đã cưới vợ xong rồi.
Vọng cổ câu 6:
Hương -  Anh hãy cố quên đi chuyện cũ
để cho gia đình đầm ấm cho anh Cang vui lòng mà... mà em cũng vui nữa.
Tùng -  Không, Hương, Hương ơi
không bao giờ anh quên được chuyện cũ
có nghĩa là anh không cho phép anh được bỏ rơi em
Anh Hai!, anh Hai ơi em không còn lòng dạ nào mà thương ai được nữa
Em nói như thế có nghĩa là anh đã hiểu được ý của em
Anh cứ cho Hương là một cô gái xấu xa
anh Hai à em nghĩ cái xấu trong quá khứ nó không có nguy hại bằng cái xấu ở hiện tại
còn cái xấu ở bên ngoài  nó không có đáng sợ bằng cái xấu ở tâm hồn.
Em sẽ đi với Hương  dù chưa biết phải đi đâu
Hương, Hương ơi Tùng sẽ đi với Hương
từ đây chúng ta sẽ gắn bó với nhau mãi mãi
dầu trong mái tranh  vách lá nghèo nàn.
Thoại:
A, Can -  Tùng, bây giờ em đã biết rõ mọi chuyện
vậy thì quyền định đoạt như thế nào do em
nhưng anh mong rằng em phải suy nghĩ cho thật kỷ
thật kỷ nghe Tùng trước khi quyết định chuyện quan trọng như thế nào
Cô Hương cô sáng suốt lắm
Tôi tin rằng cô sẽ  giúp cho Tùng giải quyết được việc này
Nhứt là nếu cô gặp vợ mới cưới của Tùng
đàn bà dễ cảm thông nhau
Chào cô , bình tỉnh đi Tùng
Tùng -  Hương!... Tùng sẽ đi với Hương
Hương - Không Được Tùng phải ở lại với vợ của Tùng, giả biệt
Tùng -  Không, Hương, Hương....

Copyright © 2021 Kho tư liệu sân khấu cải lương
Quay lại nội dung