Lời hát trích đoạn Tình hận trên băng hồ - KHO TƯ LIỆU SÂN KHẤU

Đi tới nội dung

Lời hát trích đoạn Tình hận trên băng hồ

Tư liệu > Trích đoạn
Tình Hận Trên Băng Hồ
************************************************
[ Nói ]
[ Mộ Dung Chinh ] - Trời ơi tiếng trống chiêng
chúc mừng lễ cưới
còn ta, một cánh chim từ tận cùng miền băng tuyết
Chốn đau thương  rũ cánh giữa  đêm buồn.

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Kìa, Mộ dung Chinh
con đã về ha ha ha ha
Con đã về,  đúng với ngày hôn lễ

[ Mộ Dung Chinh ] – Vâng, xa xa  thấy ánh hoa đăng
con biết nơi đây  lễ tân hôn đang cữ hành
con vội đuổi ngựa mặt cho lòng đang giá lạnh.

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - À,  tội nghiệp dữ hong
Này, để cha giới thiệu cho con biết mặt  kế mẫu của con nữa nhé
Phu nhân, phu nhân ra đây
đó, nó là mộ dung Chinh con trai của ta đó.

[ Phượng Quyên ] - Trời ơi!

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Kìa, sau phu nhân
lại rung rẫy như thế này.

[ Phượng Quyên ] - Tôi rung rẫy
vì tôi nghe lòng lạnh lắm
lạnh như mùa đông lạnh bến hồ xưa

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Phu nhân muốn nói gì
thật ta không hiểu.

[ Phụng Hoàng ]

[ Mộ Dung Chinh ] - Còn tôi
tôi muốn nói một đêm nào mây buồn lặng lẽ
tôi đã làm kẽ mong đò nhưng đã lỡ chuyến sang.............. ngang.

Trên nữa đường giông bão
nghe tâm tình chết dở
như cánh chim chiều
lạc lõng giữa trời Sơn.

[ Phượng Quyên ] - Dặm dày cô đơn
có những cách chim
sẽ gục chết giữa nơi này
kể từ đây và mãi mãi
nhắc lại làm gì
những kỉ niệm của ngày xưa.

[ Nói ]
[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Ừ,  đây là buổi tiệt mừng
sau lại nói  những lời buồn thảm
Mộ Dung Chinh con
áo của con đang phủ đầy tuyết trắng
cha biết con đang lạnh buốt vô cùng
Đây,  rượu tân hôn  con hãy uống cho ấm lòng
để chia sớt với cha  niềm vui sướng.

[ Mộ Dung Chinh ] - Vâng, rượu tân hôn con xin uống cạn
để chúc mừng cho cha  được hạnh phúc với.

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Với phụ quyên
với kế mẫu của con.

[ Mộ Dung Chinh ] - Vâng, với kế mẫu của con.

Trời ơi!

[ Cha Mộ Dung Chinh ] - Cái gì chưa uống
mà kêu trời  cạn chung rượu đi con.

[ Xế Xảng ]
[ Mộ Dung Chinh ]  - Vâng, con uống đây.

Trời ơi tại sao tôi chưa cạn... chén… men cay.
mà hồn tôi nó tê tái loạn cuồng
tưỡng chừng như  đất lỡ trời nghiêng.

[ Phượng Quyên ] - Rượu tân hôn những tưởng
đem ham vui hạnh phúc cho riêng mình
ngờ đâu là men đắng hủy hoại tùng xuân.
[ Mộ Dung Chinh ]  - Phụ thân ơi
rượu mới uống vào
sao con nghe lạnh buốt tâm can.

[ Nói ]
[ Cha Mộ Dung Chinh ] Ồ, nếu con còn thấy lạnh nữa
thì hãy uống vào chung nữa đi con
Thôi, con ở đây để cha ra hoài tìm dinh  nhắt nhỡ để chúng nó lo việc khao thưởng ba quân
Thôi, cha đi đây.
[ Phượng Quyên ] Mộ Dung Chinh.

[ Mộ Dung Chinh ]  - Tôi van bà, tôi van bà
đừng nói gì thêm nữa
để cho tôi phải lỗi đạo  với cha tôi
con thuyền xưa đã tách bến đi rồi
thì tất cả chỉ con là kỉ niệm.

[ Phượng Quyên ] - Từ dạo ấy non sông mờ binh biến
em chờ anh, em chờ anh nơi bến nước chia ly
nhưng trời ơi vì sức mạnh của quyền quy
con đò cũ đành tách bờ sang bến.
[ Vọng cổ câu 1 ]
[ Mộ Dung Chinh ]  - Bà ơi! nếu con đò cũ không chờ được
người đi thì đừng nhìn ánh tà huy mà thề mà ..hẹn,
Nhưng khi chót thề chót hẹn thì đừng tạo nguyên nhân
để lỗi hẹn... say..... thề.

Tôi nói đây là không phải để trách
ai kia quên ngã đến đường về.
mà tôi chỉ tự trách mình sau quá suy cuồng
vì một ảo ảnh xa xôi.

[ Phượng Quyên ] - Rồi đây ai sẽ đuỗi
ngựa  giữa sương chiều giá buốt gió vương
sầu lạnh cuối chân mây.
[ Mộ Dung Chinh ]  - Không tuổi hờn  không một tiếng nói
chia phôi
mặt cho khổ đau trôi dần theo năm tháng...

[ Vọng cổ câu 2 ]
[ Phượng Quyên ] - Không, Mộ Dung Chinh ơi
dù cách xa nhau chân trời góc bể
em vẫn là người của kỉ niệm ngày xưa
của trăng khuya của bến nước băng hồ
đang cúi gục lặng nghe lời tha thiết.
[ Mộ Dung Chinh ]  - Bà ơi!
lời tha thiết đã nhẹ tan theo dòng trăng nơi băng hồ năm cũ.
Còn nơi đây tôi chỉ là hiện thân của một đứa con
đang phủ phục dưới chân bà.
Và tuyệt đối vâng theo một quyền quy tối thượng của cha già
tôi với bà đã bị cách ngăn bởi một bức tường
lưu lý của ngày xưa
tôi xin bà  hãy để cho tôi được giữ tròn bỗn phận
của một đứa con
tôi sẽ được yên lòng khi xa cách
và bà sẽ được vui nơi gác phượng lầu son....
[ Vọng cổ câu 3 ]
[ Phượng Quyên ] - Chỉ một chiều nay thôi
rồi ngày mai vĩnh biệt
anh đi nẽo ấy trời tha thiết
em ở phương này cũng thiết tha.

[ Mộ Dung Chinh ]  - Thôi đi bà ơi
còn nói chi lời tha thiết ấy
hãy xem tình kia như một áng mây bay
từ dặm ngàn tôi duỗi ngựa về đây
để mừng cha tôi ngày hôn lễ
nhưng rượu tân hôn chưa nhạt mùi hương lửa
thì đêm đi tan còn nhắx  nữa mà làm chi
với hình ảnh của mùa thu năm cũ
với gió băng hồ và trăng lạnh buổi chia ly
trăng chia ly thấm ước đôi mi
rưng rưng buồn sao xuyến người đi
người đi từ dạo ấy xa mờ
và ánh trăng kia đổ lệ xuống băng hồ.
[ Lối ]
[ Phượng Quyên ] - Mộ Dung Chinh
thế là từ đây đành vĩnh biệt.

[ Mộ Dung Chinh ]  - Phải, có lẽ tôi phải chịu vùi thân
trong bão tuyết
còn hơn để tim mình rên siết với đau thương
một người đi trong lối rẽ yêu đương
một người chết giữa đoạn đường tuyệt vọng.
[ Vọng cổ câu 4 ]
[ Phượng Quyên ] - Mộ Dung Chinh ơi
trước khi anh duỗi ngựa trở về miền băng tuyết,
hãy dừng đây đôi phút để nghe em nói nên lời vĩnh biệt buổi... sau..... cùng.

Lần chia tay này nữa kể như dang dỡ mộng tương phùng.
Đôi ngã đường cách trở từ đây và vạn kỉ sẽ ly tan
anh sẽ dung ruỗi trên muôn dặm quan san
nhìn tuyết dã mà thầm mơ hình bóng cũ
còn em sẽ ôm cô đơn sầu lăn đỗ
và kiếp đau thương trong giấc mộng ban đầu.

[ Vọng cổ câu 6 ]
[ Mộ Dung Chinh ]  - Phượng Quyên
Phượng Quyên ơi
giờ thì nàng đã hiểu cho tôi
và tôi đã hiểu cho nàng
hai chúng ta đều gặp cảnh trái ngang
thôi thì hãy căm lặng để chôn sầu vào dang dở.
[ Phượng Quyên ] - Dang dỡ vậy là
không còn chi nữa
anh ra đi với chiếc bóng cô đơn
em nơi này hủy diệt một linh hồn
để hai ngã hai nơi không luyên nhớ
đêm nay bỗng nhiên trời buồn nức nỡ
rượu tân hôn không ấm được người đi
người đi không nói năng gì
còn người ở lại sầu chi não nề.
Mộ Dung Chinh ơi mỗi chiều nào giá rét
anh âm thầm ruổi ngựa trở về đây
và không thấy được hình bóng người năm cũ
thi anh kể như em đã chết từ lâu rồi.
Copyright © 2021 Kho tư liệu sân khấu cải lương
Quay lại nội dung