Lời hát vọng cổ Trăng nước Phương Nam - KHO TƯ LIỆU SÂN KHẤU

Đi tới nội dung

Lời hát vọng cổ Trăng nước Phương Nam

Tư liệu > Vong cổ
TRĂNG NƯỚC PHƯƠNG NAM
Tác giả: Yên Lang
******************************
Vọng kim lang

Nữ: Gió mênh mang,
Như tiếng chim ru buồn
Theo bóng trăng đôi bờ
Ðò ngập ngừng nước trôi
Thân quen sống nơi quê nghèo
Bài ca tình gởi theo người xa
Nam: Tình dẫu xa tình, muôn đời thương nhớ
Bến xưa đợi chờ, đò xuôi theo gió trên sông
Ánh trăng tiễn đưa bao lần
Vầng trăng này khắc ghi tình thâm
Thương ai lẻ loi con đò
Dòng sông đầy nổi trôi bèo mây
Nữ: Ðò xưa từng đêm hiu hắt bơ vơ
Bước chân ai về trong mơ
Nam: Tìm con đò ngày xưa
Xin gởi trao... lời... thơ.

VỌNG CỔ

1. Nữ: Em là cô gái phương Nam tắm nước Hậu Giang gội vầng trăng miền châu… thổ,
trên chuyến đò khuya đưa anh về quê cũ, gió quyện trên sông theo lời ca vọng cổ lả lơi... buồn.
Anh về quê em mang theo nắng bụi Sài Gòn.
Nam: Nắng Sài Gòn nhuộm khô tà áo biếc,
anh mơ được ngồi trên chuyến đò khuya (-)
Nữ: Ðêm đô thị đèn hoa giăng khắp nẻo,
gái kinh kỳ lộng lẫy dáng kiều thơm.
Còn ở nơi này hiu quạnh chiếc đò con,
trôi giạt trên sông lạnh buồn vầng trăng cũ.

2. Nam: Em gái ơi! Trăng nước phương Nam nhuộm vàng pha tóc rối,
thoang thoảng hương cau ngào ngạt cả đôi bờ.
Văng vẳng đồng xa lơi lả giọng ai hò.
Nữ: Mỗi độ trăng về gái trai hò cấy lúa,
trao đổi thân tình mộc mạc của làng quê. (-)
Nam: Mấy năm rồi anh không trở lại quê em,
thèm nghe giọng hát lênh đênh trên con đò nhỏ.
Thèm tiếng đàn khuya ngọt mềm câu vọng cổ,
loáng thoáng sông đầy rời rạc cánh bèo trôi.

Lý qua cầu

Nam: Vầng trăng nghiêng sáng soi đêm dài
Bên bờ sông gió lay, ngàn hoa tỏa ngát hương bay
Mịt mờ sương khuya, đôi chèo khua sóng nước mơ màng
Nữ: Biệt ly cách trở bao năm, chờ mong thương nhớ
Hoa thắm tình quê nồng hương, khói sương quyện mờ bến sông buồn

VỌNG CỔ

5. Nam: Em gái ơi! Trăng nước quê em đã níu chân người lưu lạc,
một chiếc đò con lênh đênh trên sông đầy bát ngát, mùi tóc em thơm ngào ngạt tỏa hương… trầm.
Rồi mai mốt đây em sẽ lặng lẽ theo chồng.
Con đò nhỏ lạc loài trên sông lạnh,
khách lữ hành ngơ ngẩn nỗi niềm riêng (-)
Nữ: Khách ra đi dễ dàng quên bến cũ,
chiếc đò nghèo chung thủy đợi người xa.
Nam: Nắng Sài Gòn héo hon đời phiêu bạt,
trăng nước quê em lịm mát tấm chân tình.

6. Nữ: Ðêm đã dần tàn trăng khuya vừa cạn bóng,
đò ngập ngừng sắp đổ bến bơ vơ.
Anh sẽ lên đường như bao người khách lạ,
có khi nào thương cảm nhớ đò xưa.
Nam: Ðời trôi giạt đã đi qua nhiều bến nước,
hoa nở bên đường cũng lưu luyến bước chân.
Nữ: Ba năm rồi ngẩn ngơ con đò nhỏ.
Chờ đợi người xa rướm lệ mắt sông đầy.
Nam: Trăng nước phương Nam buồn diệu vợi,
Nữ: Chút tình cô gái bến đò xưa .
Nam: Ðò khuya chở nặng hồn thơ,
Nữ: Bài thơ ly biệt bao giờ gặp nhau?


Copyright © 2021 Kho tư liệu sân khấu cải lương
Quay lại nội dung